News Update :
Home » » Thư viết tay - Một thời hoài niệm

Thư viết tay - Một thời hoài niệm

Penulis : Unknown on Thứ Tư, 16 tháng 1, 2013 | 23:50

Thật buồn cười và cũng thật "sến" khi nhắc lại loại hình thư tín này trong thời buổi công nghệ khoa học đang phát triển đến độ cực thịnh như hiện nay.


Có lẽ không quá khi nói rằng đa phần những bạn trẻ thế hệ 9x và 1 phần thế hệ 8x chưa từng và chưa hề viết một bức thư tay. Bởi lẽ, trong thời đại của các bạn, điện thoại di động và internet là những phương tiện liện lạc phổ biến mang tính toàn cầu.

Có lẽ các bạn sẽ cười và cho rằng tôi là người hoài cổ, không hướng đến tương lai mà chỉ tìm về quá khứ. Hay nói một cách khác, dân dã hơn là tôi quá "cổ lỗ sỉ". Trong thời buổi này ai lại cặm cụi ngồi viết những bức thư nguệch ngoạc giấy bút, lấm lem màu mực như thế nữa. Rằng: gửi một lá thư tay đến bao giờ đối tượng mới có thể nhận và bao giờ  ta mới lại nhận được hồi âm của bạn hữu? Nhiều, rất nhiều những nghi vấn mà thế hệ trẻ đặt ra và dường như chưa bao giờ có đáp án thoả đáng đối với những thắc mắc đó của các bạn trẻ. Những người trẻ đang và sẽ sống trong một xã hội với cuộc sống đầy ắp những bận rộn lo toan, lòng kiên nhẫn đợi chờ là một điều gì đó quá xa xỉ.

Nhưng đối với riêng cá nhân tôi (và cũng có lẽ là của một bộ phận lớn những người từng nắn nót viết từng chữ một trên trang giấy ngả màu cũ kỹ), những lá thư tay một thời là niềm tin, là lẽ sống, là ánh sáng cuối đường hầm, là cứu rỗi của cuộc đời tôi.


Ngày nay, các bạn trẻ ngồi trước computer và một lúc sau là có thể hoàn thành một tác phẩm. Tôi không có ý chê bai hay mỉa mai (bởi lẽ, tự thân tôi không có đủ tư cách, khả năng và đức độ để chê trách ai), nhưng có lẽ đây chỉ là những tác phẩm mang tính thời vụ, nghĩa là nó chỉ thích hợp trong một khoảng thời gian và không gian nào đó mà thôi.

Thời của chúng tôi, những bức thư tay như thể là cả một tấm chân thành, một trang tình cảm, một lá ước mơ và một bức mong đợi... Đó là nơi mà chúng tôi gửi hết tâm tư của mình nhằm bày tỏ, tâm sự, sẻ chia... Nó thể hiện sự mong nhớ và sự quan tâm của mình đến cuộc sống của người khác. Hoàn thành một bức thư tay là điều không hề dễ dàng (nhất là đối với những người khó tính... như tôi). Nó phải là một bức thông điệp tình cảm, ngắn gọn nhưng súc tích, đầy đủ ý nghĩa. Có khi, một đêm thức trắng mới viết được một trang giấy vở học sinh. Thật khó khăn, nhưng thật đáng trân quý biết bao. Thực sự không biết phải bỏ đi biết bao bản nháp mới có được một bức thư hoàn chỉnh.

Tôi không thể nào quên, một thời mình đã rất trân trọng lưu giữ những bức thư tay mà người thân gửi tới. Nhận được thư, sự mừng vui sung sướng còn hơn nhận được món quà hàng chợ của mẹ thời thơ ấu. Bóc thư cũng là một quá trình ân cần tỉ mỉ. Nào dám trực tiếp bóc phong thư, mà phải dùng kéo để cẩn thận cắt một bên. Đọc thư xong, cẩn thận xếp vào một chiếc hộp xinh xắn và được an trí trong một không gian hêt sức trang trọng, như thể nó là một bảo vật vô giá. Đọc thư không chỉ đọc một, hai lần mà đôi khi, từng chữ từng ý trong nội dung lá thư đều in sâu trong tâm khảm. Người nhận thư trân trọng và cẩn thận bao nhiêu thì người gửi thư trân trọng nó gấp bội phần. Viết thư theo hình thức nào và xếp lá thư theo loại nào, cách nào mới lạ và đẹp. Nói chung, viết thư - gửi thư - và nhận thư là một quy trình khép kín mà dường như người gửi và người nhận có một mối liên cảm sâu sắc với nhau. Đó là một nghệ thuật. Trên tất cả, đó là nghệ thuật sống.


"Theo năm tháng hoài mong, thư gửi đi mấy lần, đợi hồi âm không thấy..." Những ca từ của bài hát "Sao Chưa Thấy Hồi Âm" như xoáy sâu vào tâm khảm những người cùng cảnh ngộ. Đó là một sự đợi chờ bâng khuâng xao xuyến và đón nhận hồi âm với ngập tràn niềm hạnh phúc vô biên. Người ta luôn hướng về nhau với tất cả tâm tình và luôn thầm nguyện cầu cho người kia đạt được sự bình an và luôn đón nhận niềm hạnh phúc vững bền.

Thành tựu khoa học công nghệ là bước tiến vĩ đại của xã hội loài người, nó góp phần cải tạo cuộc sống con người và nâng đời sống đó lên một tầm cao mới. Song, sự phát triển của văn minh vật chất không có nghĩa là tình cảm con người cũng phát triển theo.

Ngày nay, nói một cách thẳng thắn, khi nào cảm thấy lâu lâu chưa liên lạc thì lấy máy điện thoại hay online để tán gẫu, "làm nhiệm vụ" thăm hỏi cho qua chuyện. Đó cũng chỉ là một hình thức tránh đưa đến trình trạng không để hình ảnh người thân trôi vào quên lãng.

Sự quan tâm trong thời đại mới có quá nhiều khác biệt so với thời xưa. Người ta có thể dõi theo bước chân nhau thông qua sự trợ giúp của công nghệ thông tin. Do đó, trên mặt tâm ý thức, chẳng bao giờ người đi kẻ ở có mặt bên nhau xuyên suốt cả một cuộc hành trình.


Có những bức thư đã viết nhưng chưa một lần gửi đi, đó là sự do dự tế nhị và đầy tính nhân văn. Những lá thư không gửi thể hiện sự ngại ngùng dễ mến và trên tất cả là nó mang hàm nghĩa thầm mong cho "người kia" có được một mối tình bình yên và hạnh phúc hơn. Qua đó, có thể thấy được sự hy sinh của bản thân nhằm đưa đến một lời nguyện chúc phúc lành cho người mình yêu thương, gạt bỏ đi những ích kỷ trần tục, lợi ích cá nhân. Đây mới thật sự là một thứ tình yêu đang đưa vào sách sử.

Nhưng, dù là bức thư đã gửi, chưa gửi, hay không bao giờ được gửi, tất cả đều là biểu trưng cho một mối tình lãng mạn, một tình yêu chân thành và rất đáng trân trọng.

Nếu không có những bức thư tay thì hậu thế chúng ta, tôi và các bạn, mãi mãi không thể nào biết được và hiểu thấu những mối tình kinh điển.

Internet, điện thoại di động, email hay bất kỳ một hình thức thư tín liên lạc nào, mãi mãi không thể thay thế được loại hình thư viết tay. Dẫu đã bị đẩy lùi vào quên lãng nhưng thư tay vẫn chiếm một vị trí hết sức quan trọng trong trái tim của những thế hệ đã qua.

Tôi không nhìn nhận vấn đề một cách phiến diện, bởi tôi biết rằng mỗi loại hình liên lạc đềi có ưu điểm riêng nổi bật của nó. Không thể phủ nhận, nhờ thư điện tử, tin nhắn, điện thoại mà chúng ta được cung cấp một lượng lớn kiến thức bổ ích cho cuộc sống. Tôi "chỉ dám" cảm nhận vấn đề qua cái nhìn của một người từng sử dụng thư tay, nhìn nhận vấn đề về một mặt mà chính nó đã chìm vào quên lãng, giờ chỉ còn là hoài niệm.


Đặt bút viết về bức thư tay, tôi chỉ mong nó khơi gợi lại những kỷ niệm đã qua của những người đã từng sử dụng loại hình liên lạc này. Người xưa đã nói: "Ôn cố tri tân". Chúng ta hướng đến tương lai nhưng chúng ta không thể quên (hay không được phép quên?) quá khứ. Bởi quá khứ là bàn đạp, là nấc thang đưa chúng ta đến một tương lai tươi sáng rạng ngời.

Hy vọng rằng, sau khi đọc tản văn này, tất cả chúng ta đều đọng lại trong tâm thức những tình cảm đong đầy và dành cho thư tay một khoảng không gian, một vị trí trang trọng trong trái tim mình.

Chắc chắn rằng, mọi người đang trở lại những "kỷ niệm một thời để nhớ" của mình và đó là những kỷ niệm đẹp, rất đẹp. Bởi: "Kỷ niệm đẹp chưa hẳn vì nó buồn hay vui. Mà là vì nó sẽ mãi mãi không bao giờ trở lại với ta"
m.tccl.info
Share this article :

Đăng nhận xét

 
Design Template by panjz-online | Support by creating website | Powered by Blogger
kenh dua tin |